Ngạo Mạn Là Gì

  -  

GN -Nhận ra mình ko nghĩa lý gì cùng với kho tàng kiến thức của nhân loại, so với đức hạnh cao vời của tiền nhân... Trong đà cải cách và phát triển xã hội hiện nay nay, không ít người được thứ với bao nhiêu văn bằng kỹ năng và kiến thức học vấn. Gắng nhưng, khi bước vào thực tế của cuộc sống thường ngày mưu sinh thì có trường đúng theo không trụ nổi một địa điểm và bị không ít người dân tìm cách cô lập mặc dầu họ tất cả chuyên môn, quyền chức. Rất có thể vì quá hãnh tiến nên xem thường bạn khác với tự cho doanh nghiệp là “trung tâm”, mang chút kiến thức có được mà lại so kè đánh đố trình độ chuyên môn người khác mặc dầu người ấy đáng tuổi phụ vương ông. Ấy là người sanh lòng ngạo mạn, chấp ngã, tự thị, đố kỵ, xem tín đồ khác không bằng mình hoặc tự đến mình là người “sinh không thuộc thời” và kẻ khác theo người là loại người “ngồi không nên chỗ” để khổ cực kiểm điểm lại dòng ngã của chính bản thân mình xem nó là dòng giống gì mà khiến mình âu sầu đến thế!

Ông bà xưa có nói tới dạng người ngạo mạn này với câu: “Chưa đỗ ông nghè đã bắt nạt hàng tổng”. Chúng ta tưởng mình học tập cao, là chỉ huy thì đứng trước cấp dưới thậm chí còn kẻ cùng cấp cũng chẳng bao gồm gì nhằm học hỏi. Thật sai lầm vì vốn loài kiến thức mà người ta có được chẳng qua là sự việc sao chép cập nhật kinh nghiệm của tín đồ đi trước như chiếc ô-tô đang làm việc mà cứ bảo vị mình sáng sủa chế, ngữ điệu kia do mình để ra. “Tôi sẽ cầm cố này, tôi sẽ vậy kia”. Biên loài kiến đầy dẫy, tưởng bản thân là nhất, để đời vào rứa “mục hạ vô nhân”.

Bạn đang xem: Ngạo mạn là gì

Ngạo mạn là kiêu ngạo đến mức lếu láo xược. Vị ngạo mạn nhưng mà phát sinh tâm minh bạch nghèo yếu thiểu học với khả năng giàu có, trường đoản cú đào cho doanh nghiệp một hố sâu tội vật dụng vô minh không biết hổ thẹn là gì để cứu giúp lấy mình nhưng thêm cạn chòng ghẹo về yêu mến với người. Do ngạo mạn mà bí quyết hành xử giữa tín đồ với người có khá nhiều bất công, phân tách rẽ.

Có thể bởi vì nghiệp lực nặng nề nề, dục vọng bít lấp vai trung phong trí? Ngạo mạn là nguyên nhân của ngớ ngẩn muội và sẽ chuốc lấy thua thảm thất thoái chính mình. Kẻ ngạo mạn khi hành sự luôn lấy bạn dạng thân làm cho trung tâm, coi mình là chiếc đinh của thiên hạ, là đại hộ pháp mà thực chất chỉ quẩn quanh mặt ngũ uẩn vô thường thậm chí than phiền “mình chẳng giống ai… thôi thì”.

Phật dạy: “Kiêu căng mất phước”. Bài toán đáng có tác dụng không làm, bài toán không đáng làm cho lại làm, những người dân phóng bí ngạo mạn, thì lậu tập mãi tăng lên (Kinh Pháp cú). Kinh Hoa nghiêm cũng nói về tía chướng mắc cỡ to khủng của con người là ngạo mạn, tật đố cùng tham dục. Vày thế, huân tập tự 5 giới cấm, bạn Phật tử tại gia tập mang lại khẩu nghiệp của bản thân được trong sạch. Ko dối trá, không buông lời thô lỗ độc ác, không nói lời làm cho tổn yêu đương danh dự tín đồ khác, ko thêm bớt, bịa đặt, nịnh nọt, gây chia rẽ làm mất đoàn kết trong quan hệ giới tính quyến thuộc, đồng đội hay các bạn đồng tu. Cũng chính vì ngạo mạn nhưng mà phát khởi ác trung khu ác khẩu, chỉ nghĩ đến bạn dạng thân bản thân và thậm chí tự mang đến mình cao quý hơn cả thầy. Chính cái vấp ngã mình yêu mến tôn vinh nó nhưng mà mình chẳng chịu thua thảm kém ai (ái ngã) cần sinh ra nhiều đau khổ, ganh ghét đố kỵ người. Tâm thành mà nói, chịu đựng nhận mình thất bại kém bạn khác không phải thuận lợi gì! Đơn giản, chú ý thấy tín đồ dễ rộng là nhìn thấy mình.

Trongkinh Thủ lăng nghiêm(quyển 9) gồm liệt kê ra 7 mạn:

1. Mạn: rộng ít mà tưởng rộng nhiều, cho chính mình là hơn cùng tỏ vẻ khinh khi đối với người thua kém mình.

2. Ngã mạn: Ỷ mình tài giỏi, khinh thường lấn lướt kẻ khác.

3. Tà mạn: do chấp trước tà kiến, cúi bản thân theo pháp tu tà, sai trái nhưng vẫn đồng ý cho mình là đúng, yêu cầu chẳng kính trọng Tam bảo.

4. Vượt mạn: trường đoản cú chấp hơn hoặc thảm bại mà cho rằng bằng với người bằng bản thân hay đối với người rộng mình.

Xem thêm: Chim Cu Gáy Ăn Gì Mau Nổi? Thức Ăn Cho Cu Gáy Sinh Sản Sinh Sản Thế Nào

5. Mạn vượt mạn: Thua nhiều mà tự cho là hơn, quyết giành lấy phần hơn mặc dù biết mình thất bại kém bởi cho mình vẫn hơn bạn ấy.

6. Tăng thượng mạn: Chưa bệnh đạo cơ mà tự cho hội chứng đạo rồi khoác lác hô hào.


7. Ty liệt mạn: Thua các mà chỉ ra rằng thua không nhiều hoặc không thua. Từ tốn giả dối nói là mình hèn hèn dẫu vậy tự cao, lấy lòng không phục.

Như chuyện về Đề-bà-đạt-đa (Devadatta) anh ruột của A-nan, là bạn bè chú bác bỏ của thái tử Tất-đạt-đa (Đức Phật), vày không thải trừ được trung ương ngạo mạn và sự tàn bạo của bản thân mà đang phạm phải những tội lỗi khi mấy lần tiến hành ý đồ hãm hại Phật, chế giới luật nhằm mục tiêu chia rẽ Tăng đoàn, giảm uy tín bạn anh cũng chính là vị Thầy của mình. Vì chưng ganh ghét, Đề-bà-đạt-đa thường đề ra trong đầu một lô câu hỏi. Chẳng hạng như“Tại sao đồng chúng ta hay vâng lời Phật nhưng không vâng lời mình? và tại sao so với những tín đồ ấy, luôn luôn chỉ tất cả Phật bắt đầu là người xuất sắc nhất? Sao ko thấy rằng Đề-bà-đạt-đa này cũng là kẻ xuất nhan sắc như ai?”. Vị những tội lỗi đã gây ra, Đề-bà-đạt-đa tự ngừng hoạt động nhơn thiên nhằm bị sa vào địa ngục A-tỳ.

Để tránh được sự bổ mạn kiêu ngạo thì fan Phật tử rất cần được học đức tính khiêm hòa. Dựa vào đức tính khiêm hòa mà câu hỏi tu hành của bản thân mình dễ dàng tiến bộ. Sống với trọng điểm khiêm hòa, đời sống mình sẽ phù hợp với đạo lý chân thật, mái ấm gia đình sẽ ấm êm an lạc, mọi fan đều hoan tin vui hòa đồng, rước tôn trọng và yêu thương cơ mà đối đãi. Và, chỉ khi nào ý thức được xem tàm quý của mình, sống có chánh niệm, thì khi đó mới phân biệt “cái tôi chẳng là gì cả”, bấy giờ niềm tin lục hòa mới rõ bày làm tiêu tán đi dòng ý nghĩ “mặc-kệ-nó”.

Đức chũm Tôn từng khuyến cáo, nếu trần gian này không có tàm quý thì chỉ bao gồm “con” mà không tồn tại “người”.

Mục tiêu tranh đấu của bạn Phật tử là khử tham, sân, si, mạn, nghi và những biến tướng tá từ hồ hết tâm sở bất thiện. Về tối sáng, tất cả không, ác thiện chỉ phía bên trong khoảnh tự khắc úp ngửa bàn tay… sửa chữa trong từng sát-na, yên bình mà nghe thấy suy xét lòng bản thân thử hỏi.

Người thừa nhận mình là 1 trong Phật tử, trước hết yêu cầu giảm dần và tẩy xua lục dục cho tới khi sạch mát trong, khoác áo tịnh thiền chịu khó giáo lý Phật-đà mà lại từng bước thoát ra khỏi vòng vô minh. Mong muốn được vậy nên thì quăng quật tính kiêu mạn, không tự khen mình nhưng mà chê bai kẻ khác. Nếu không như thế sẽ vấp vào hố hầm sở tri chướng, lấy chút vốn liếng bé dại mà khoe người. Đó cũng là một trong cách sửa mình cũng là 1 cách cứu vớt mình. Đọc lại câu chuyện dân gian nhắc về fan bắn cung và fan rót dầu vào lỗ đồng tiền, kỳ thật thì chẳng ai hơn ai khi ấy là một làm việc được tập thành nhiều.

Trong phút giây bất chợt nào đó, soi lại mình, ngẫm tưởng lời Phật dạy “chúng sinh là Phật đã thành”, ai cũng có một Đức Phật trong tâm. Ta chỉ cần nhận biết với kính trọng mọi người, biết khiêm hạ tôn kính rún nhường để tìm thấy một ngọn đèn sáng trong tim họ và để thấy bản thân chẳng hơn gì bạn ấy mà cảm giác sự công bình gần gũi thông cảm đồng thời sẵn lòng tha trang bị tha nhân nếu họ mắc lỗi lầm và cũng vày họ mà mình kiên định tu tấn hơn.

“Thuở thừa khứ, chi phí thân Phật là hoàng thái tử Tu-đại-noa nguyện tu hạnh bố thí bất nghịch như ý. Đề-bà-đạt-đa cho xin vớ cả, xin luôn luôn cái đầu của thái tử. Trong tim niệm nhân hậu nhất, câu hỏi làm của Đề-bà-đạt-đa vẫn nâng trung khu của thái tử lớn đến chiều cao nhất, thắng lợi pháp ba thí Ba-la-mật. Phải có bạn làm hạnh ác như Đề-bà-đạt-đa đến xin mới có dịp cha thí, tạo môi trường xung quanh cho Bồ-tát hành đạo”. (Lược giải tởm Pháp hoa - HT.Thích Trí Quảng).

Xem thêm: Giờ Lễ Nhà Thờ Con Gà Đà Lạt, Nhà Thờ Chính Tòa Đà Lạt (Nhà Thờ Con Gà)

Nơi trên đây một mình, niệm câu “Nam-mô A Di Đà Phật”, lắng lòng chiêm ngưỡng hơi thở dìu dịu trôi cho đâu trong nhân loại an lành riêng rẽ mình đến lúc thả giờ đồng hồ chuông đồng xả buông phiền não, khoan khoái đứng lên và nhận ra mình ko nghĩa lý gì với kho tàng kỹ năng và kiến thức của nhân loại, mình không nghĩa lý gì so với tiết hạnh cao vời của tiền nhân, tôi chỉ là hạt bụi trong cõi tịnh Như Lai.

Xin mượn một đoạn dưới đây để kết thúc bài viết: “Không ồn ào khoa trương mà dung dị hòa ái, đức tính khiêm cung như viên ngọc trung tâm hồn làm vui tươi mọi nếp nghĩ, sáng trong ngay ở cách nhìn. Mới xuất xắc kính trọng người là kính trọng mình. Năng lượng của Bồ-tát Thường Bất khinh thường trong mỗi bé người sẽ đưa chúng ta ra đi hơn, nâng chúng ta lên cao hơn trên lộ trình trở về cảnh giới giác ngộ”. “Tôi chẳng dám khinh quý Ngài, quý Ngài đều sẽ thành Phật”. (Kinh Pháp hoa - phẩm Thường Bất khinh thường Bồ-tát).