THỦ CỰU LÀ GÌ

  -  
Trong bé đôi mắt những bên trí thức nửa thời điểm đầu thế kỷ XX

Thói hỏng tật xấu của tín đồ Việt: cổ hủ, xấu hổ nuốm đổi


Thủ cựu với hổ thẹn cố đổi(Nghiêm Xuân Yêm, Nông dân new trong ngành nông xử ta, Thanh Nghị, năm 1945)

Trước hết dân cày ta ngày nay (bài này viết tháng 02/1945 - VTN chú) phần đa còn dốt nát. Bởi dốt phải thủ cựu nhưng hủ lậu một phương pháp bướng bỉnh. Bao nhiêu điều gì mới mẻ không giống và thói hay, với việc quen sử dụng, chúng ta hầu hết coi nhỏng ko xuất sắc và không khi nào gồm ý hiếu kỳ muốn sử dụng. Đại phần lớn chỉ sống lần hồi từng ngày một, bắt buộc bọn họ không còn bao hàm sự trông xa hoặc lâu dài hơn và phiền phức rắc rối. Họ có nhu cầu các hoa lợi mau cngóng chắc hẳn rằng với thuận tiện, dẫu rằng rất ít.

Bạn đang xem: Thủ cựu là gì

Họ nhận biết ruộng thiếu thốn phân bón tuy vậy họ chưa bao giờ thế nào cho có rất nhiều phân. Vì chừng như chúng ta cho việc thiếu thốn ấy là dĩ nhiên. Họ nghiệm thấy hầu như tương đương thóc họ hay ghép là không cứng cây, không chịu được nước ngập... tuy thế họ chẳng muốn tra cứu những giống tốt hơn cùng mang sử tất cả tìm kiếm thấy bọn họ cũng không dám cấy thể nghiệm. Họ cũng từng biết nghĩ rằng trường hợp không ít bạn họp lại thông thường công của để đắp một khúc đê, xây vài ba tía cửa ngõ cống thi hờ lê duy trì được nước mưa để cả một cánh đồng bằng không ẩm mốc trnghỉ ngơi bắt buộc chan hòa nước với cây xanh tươi xuất sắc. Nhưng chúng ta cũng lại tin tưởng rằng đó là một trong những sự chẳng bao giờ nên dám làm, do vững chắc đâu đã có lợi. Vả lại vào câu hỏi trở ngại với lâu bền hơn lắm. Thà rằng chẳng nghĩ mang đến có tác dụng còn hơn(!).

Dốt nát, cổ hủ, nghèo, ưa thực tiễn, hay ngờ vực nhút yếu, phần nhiều nhẽ ấy đã sản xuất thành những người dân nông dân khó khăn hiểu, khó khăn dìu dắt và khiến cho những người như thế nào nông nổi ương tính cần bực mình, gồm khi đến buộc phải gắt cần ghét.

Người có tài năng cán mải cthị trấn đâu đâu(Nguyễn Vnạp năng lượng Vĩnh, Chỉnh đốn lại giải pháp kẻ thống trị dân buôn bản, Đông Dương Tạp chí năm 1914)

Người nước ta bao nhiêu kẻ gồm trí thức, bao gồm khoa mục, tài năng cán. Người thì tị đua khoa bảng, kê thì chui luồn cửa công hầu, tín đồ thì lo việc doanh sinh, kẻ thì chực vẫy vùng đánh thuỷ. Có tài có trí không có bất kì ai ngồi lo tới bài toán xã.

Có tưởng đến chẳng qua là thời điểm về công ty quê ước ao nhân dòng núm mình mà ăn bên trên ngói chốc, mà lại tín đồ dạ kẻ vâng, mang lại nó mát mặt mấy thím bầy bà vô tri vô giác nhưng mà thôi, chớ không nhiều người biết rước loại tài lực quyền vắt mình ra nhưng chỉnh đốn việc dân làng.

Xem thêm: Tổng Hợp 400+ Câu Đố Dân Gian Hay, Thú Vị Nhất Có Kèm Đáp Án

Óc tồn cổ (Hoàng Đạo, Bùn lầy nước ứ đọng, năm 1939)

Trong buôn bản, hễ đụng mưu công cuộc gì bay ra ngoài lề lối tục lệ vào buôn bản người ta những bị coi như các sự lạ thường, số đông phạm tội đáng pphân tử. Khi óc tồn cổ tha hồ nước còn hoành hành thì bao nhiêu ý tưởng phần đông bị dìm dập.

Lễ nghi phong tục phiền hậu phức(Nam Cổ, Sự biến đổi của hương làng mạc từ bỏ xưa đến lúc này, Nam Phong, năm 1923)

Trong xóm hội ta làm việc vùng thốn quê xa xưa, phần nhiều đầy đủ tín đồ dẫu là ko học tập cơ mà vào sự cư xử từng ngày cũng không lạc ra ở ngoài đường gia tộc luân lý.

Tiền nhân ta nhiễm mẫu học chăm chế của Tàu, đề ra những lê nghi phong tục rất là bất tiện, đặt ra cá biệt trường đoản cú thượng hạ tôn ti bằng sự nắng nóng quyền công chức, khiến nhỏ fan ta có tương tự như không, sinh sống tương tự như bị tiêu diệt...

Xem thêm: Du Lịch Fansipan Bằng Cáp Treo, Chi Tiết Từ A

Chỉ biết lo thân(Vũ Văn uống Hiền (Tân Phong), Mấy nhận xét nhỏ tuổi về dân quê Bắc kỳ Tkhô cứng Nghị, năm 1944)

Công tâm(1) là 1 trong sản phẩm cạnh tranh tìm thấy ngơi nghỉ những fan. Nghĩ mang lại thuộc tránh việc trách dân quê là thiếu thốn công tâm, vị họ yêu cầu sống vào một đời thiếu yên ổn về phần đông phương diện buộc phải họ đề xuất nghĩ về mang đến mình trước sẽ. Vả chăng trước mắt chúng ta làm sao tất cả ai treo một tấm gương sáng về việc suy nghĩ mang đến chiếc chung?!

(1) ngày này tất cả nghĩa ngay thật không ưu tiên, nhưng mà trước đó, tại chỗ này phát âm là sự việc lo lắng đến công việc bình thường.